“Anh cũng không mong gì hơn, chỉ hy vọng em cứng cáp….”

0
46
SEO TEAM

“Anh cũng không mong gì hơn, chỉ hy vọng em cứng cáp….” – Trích lời Boss Lớn

Lần đầu tiên tôi đặt chân đến công ty là vào những ngày cuối cùng của năm 2017. Tôi nhận cú sốc đầu tiên khi nhìn thấy tầng 19 Đại Việt: đồ đạc chồng chất, mọi người hối hả làm việc, ai cũng có vẻ mặt nghiêm túc và lạnh lùng. Cô sinh viên năm 3 như tôi bỗng dưng cảm thấy sợ hãi. Lúc ấy, tôi thấy giống như mình bước chân vào ngân hàng Crédit Républicain de Paris của Pháp trong bộ phim “Now you see me” nổi tiếng vậy.

SEO TEAM

Đến khi gặp và tiếp xúc với chị Hằng, Boss Lớn, sự sợ hãi trong tôi đã dần bị xóa bỏ. Hai anh chị rất thoải mái và dễ tính, luôn động viên, nói chuyện với tôi để giúp tôi tự tin hơn. Và nhờ vậy, tôi đã trở thành một phần của Đại Việt từ khi còn học năm 3, mặc dù chỉ ở cương vị cộng tác viên.

Sau 1 năm làm tại nhà, tôi mong muốn gắn bó hơn nữa với Đại Việt. Và lần này, tôi tiếp tục nhận cú sốc thứ hai. Với tâm thế “ngựa non háu đá”, tôi đã gần như cho rằng khả năng mình được nhận là 90%, nhưng (lẽ đương nhiên), tôi rơi vào 10% còn lại. Sau khi nói chuyện với anh Tùng, tôi chợt nhận ra mình thật ấu trĩ xiết bao, thiếu sót xiết bao. Cú sốc thứ hai giúp tôi biết được bản thân tôi đang đứng ở đâu, và lần này, tôi lại tiếp tục ở lại công ty với cương vị thực tập sinh.

Có lẽ, thời gian thực tập ở công ty là lúc mà tôi cảm thấy bế tắc nhất. Sau khoảng 2 tháng thực tập, tôi chỉ muốn bỏ cuộc. Bạn bè cười nhạo tôi đi làm không lương, gia đình bắt ép tôi về quê, gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai. Đối với một đứa 22 tuổi đang mới chập chững bước vào đời như tôi lúc ấy mà nói, tôi có cảm giác như cả thế giới quay lưng với bản thân mình vậy. Nhiều lúc, tôi chỉ muốn buông xuôi tất cả, trở về quê để có thể sống cuộc sống đã được ba mẹ sắp đặt sẵn.

SEO TEAM

NHƯNG, (may mắn là) tôi đã không làm như vậy. Thời điểm khó khăn nhất của tôi, một câu nói “anh cũng không mong gì hơn, chỉ hy vọng em cứng cáp” của anh Tùng đã giúp tôi có động lực, quyết tâm theo đuổi những gì mình muốn. Một câu nói đó thôi, đã khiến tôi lần đầu tiên không kìm được nước mắt và bật khóc như một đứa trẻ ngay trong công ty (nghĩ lại vẫn còn xấu hổ).

Tôi nhận ra, các anh chị trong phòng IT nói riêng và cả công ty nói chung luôn cố gắng giúp tôi hoàn thiện bản thân mình hơn, mỗi ngày. Từ những việc nhỏ nhất như cách nói chuyện, giao lưu với mọi người, sử dụng thiết bị trong công ty cho đến cách xử lý, hoàn thành công việc sao cho hiệu quả, nhanh chóng. Và đương nhiên, tôi vô cùng cảm động và cảm thấy bản thân mình thật may mắn khi gặp được mọi người. Cảm giác khi được mọi người xung quanh đối xử tốt thật tuyệt vời, đem lại cho tôi một cảm xúc mà không bút mực nào diễn tả được.

Tôi không phải là người giỏi văn chương, cũng không có thói quen nói ra những cảm xúc của mình, nhưng lần này, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến những anh chị trong công ty mình, đặc biệt là phòng IT, vì đã luôn xem tôi như một thành viên trong đại gia đình Đại Việt.

Cảm ơn anh Tùng, cảm ơn chị An, cảm ơn team SEO, cảm ơn IT, cảm ơn Đại Việt Group đã mang lại cho tôi những cảm xúc đẹp như thế (tôi không biết phải diễn tả thế nào để lột tả trọn vẹn cảm xúc của tôi lúc này, hy vọng nhận được sự thông cảm của mọi người).

Lời cuối, tôi chúc ta đại gia đình của chúng ta luôn bền vững, càng ngày lớn mạnh hơn, và càng gắn bó với nhau hơn nữa.

Cảm ơn Đại Việt.

Tác giả: Giang 100kg

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here